Profile image

Phêrô Nguyễn Văn Đức

1929 – 2026

"Một Đời Cùng Tầm Nhìn, Niềm Tin, Sự Hy Sinh Và Tình Yêu Gia Đình Bao La"

"Hai anh em mình không có cơ hội học tập, phải ráng cho các con được học..."

— Một lời hứa giữa muôn vàn gian khó, được minh chứng qua cả cuộc đời bằng sự cần cù, tầm nhìn và đức tin.

Hành Trình Cuộc Đời

Bố chúng tôi

Chương Trình Tang Lễ

Thăm Viếng & Cầu Nguyện

Oak Hill Memorial Park

300 Curtner Ave, San Jose, CA 95125

Thánh Lễ An Táng

St. Maria Goretti Church

2980 Senter Rd, San Jose, CA 95111

CHÚA NHẬT, NGÀY 02-08-2026 Oak Hill Memorial Park

THỨ HAI, NGÀY 03-08-2026

Tang Gia Đồng Kính Báo

Trong niềm tin vào sự Phục Sinh của Chúa Kitô, gia đình chúng con xin kính báo.

Các Em

  • Nguyễn Trường, gia đình và con cháuUSA
  • Bà Quả Phụ Đinh Văn Lai (nhũ danh Nguyễn Thị Thông) và con cháuVN
  • Nguyễn Tiến Ngọc, gia đình và con cháuVN
  • Bà Quả Phụ Nguyễn Văn Hạnh (nhũ danh Nguyễn Thị Bảy) và con cháuVN

Các Con, Dâu & Rể

Các Cháu Ngoại, Nội

Tại Việt Nam, Hoa Kỳ và Canada

Loừi cho bố...

Mồ côi cha khi mới lên 5 tuổi với người em trai 3 tuổi, bố tôi thiếu mất tình phụ tử từ lâu; thời diểm chiến tranh và gian khổ gia đình, bố lớn lên với bao nhiêu thiếu mất, tuổi thơ của bố không như những tuổi thơ của con cháu mà bố gây dựng, trong đó có niềm hạnh phúc và sự đầy đủ, có sự an toàn và thiếu lo lắng, có tuổi thơ và quyền thơ ngây.

Sau biến cố chiến tranh 1954, ở tuổi 25 mà bình thường ăn chưa no lo chưa tới, bố đã đưa mẹ tôi vào Nam, một trách nhiệm đầy thách thức, với bố, khi miền Nam ngày ấy như một nơi xa lạ, không người thân, tương lai mờ mịt, không như con những con đường quê Vĩnh Phúc Yên.

Nhưng bố có hoạch định, có chương trình xây dựng tương lai cho gia đình trẻ bố và mẹ và những đứa con sẽ lần lượt ra đời. Nhưng hoạch định hay trương trình chỉ là mơ tưởng nếu không có sự cố gắng làm việc và thực hiện. Bố có cả hai, lý thuyết và hành động; Bố đã gây dựng một gia đình với nếp sống tương đối ổn thoả mà với hoàn cảnh ngày tháng đó, khó người cha nào làm nổi. Bố có lần tâm sự với người anh họ là bác Kiểu, "…hai anh em mình không có cơ hội học tập, phải ráng cho các con được học …". Đúng vậy, bố đã cố gắng làm việc rất nhiều, vừa làm cho chính quyền vừa làm thêm tăng ca hay thêm việc tại gia, kết quả là 9 anh em, ai cũng được đi học đầy đủ, gia đình hôm nay có đầy đủ.

Bố đã dạy cho chúng con, cuộc sống có mục đích. Những nền móng căn bản để thành công trong cuộc sống: trau dồi trí tuệ và sự làm việc. Và những yếu tố quan trọng khác như niềm tin nơi Thiên Chúa, sự công bằng và đạo đức. Tôi vẫn còn nhớ, những ngày trong tuần Thánh bị đánh thức khi gà chưa kịp gáy ban sáng để đi nhà thờ! Bố là người rất sùng đạo, khi còn đi được chẳng bao giờ bỏ lễ nhà thờ, khi các Cha từ Vĩnh Phúc sang San Jose, bố hoan hỷ đóng góp bổ tu Thánh Đường, bố rất vui khi được góp gì cho quê nhà Yên Mỹ, uống nước nhớ nguồn như bố thường khuyên bảo các con, đỉnh điểm của hạnh phúc khi năm 1996 và 2004, bố và mẹ về thăm thôn xưa. Là một bổn đạo rất mạnh mẽ với niềm tin nơi Thiên Chúa tuyệt đối, hằng đêm bố thức dậy, mở đèn bàn thờ, đọc kinh cho bà nội, mẹ chúng tôi và chú Hạnh, em trai của bố, bố cảm thấy thiếu mất gì đó nếu không làm được lời nguyện trong một ngày.

Chính bố là người biết nhìn xa, đưa gia đình từ Ban Mê Thuột về Sài Gòn, sau biến cố tết Mậu Thân, biến cố mà một công trình bố xây dựng (ngoài giờ làm Cảnh Sát), một tiệm giặt ủi ngày ấy to lớn nhất ở thị xã Ban Mê Thuột, trên đường Nguyễn Thái Học cháy tan tành để lại một đống tro nguyên khu phố sau trận đánh tết Mậu Thân, khi gia tài không còn gì và cây không còn để sinh ra trái, và tiền lương không còn đủ cho sự phát triển của gia đình, bố đã can đảm đưa gia đình về Gò Vấp, nơi đây chúng con có nhiều cơ hội phát triển và học tập.

Bố tin tưởng vào những nguyên tắc đã rõ ràng và vững vàng, kỷ luật không tạo ra sáng tạo nhưng sự vững vàng, anh em, nhất là tôi, vì ham chơi nhất nhà, nhiều lúc bị đòn banh xác, nhưng nếu không có những trận đòn đó, và nếu không được bố cải tạo và bắt học tập, chắc tôi cũng theo những người bạn đã ra đi vì chiến trường trước 1975, hồi đó 18 tuổi mà rớt tú tài, đi lính là cái chắc! Nhưng vì được cho ăn học, tôi đã ý thức được sự văn minh và tiến bộ của Hoa Kỳ và biết gì lợi hại, nên 30/4/1975 hai anh em trốn khỏi Vietnam. Từ chuyến hành trình nhiều cam go và liều lĩnh này của hai anh em, đã lật ngược trang sử gia đình tôi, kết qủa thâm thuý của cái nhìn xa của bố!

Một người cha lúc nào cũng tìm cách kiếm tiền nuôi con cái, bố có cả hai phương thức, thứ nhất là làm việc vất vả để có và thứ hai là không tiêu tiền cũng là cách làm tiền. Bố tôi rất tằn tiện cho chính mình nhưng để cho con cái bằng anh bằng em bên ngoài. Một người cha hy sinh hạnh phúc của riêng mình cho vợ và các con.

Một người cha có tham vọng và cầu tiến, khi đi vào quân ngũ cũng như cảnh sát, bố tiếp tục học thêm để được thăng chức và tiến triển trong công việc, mở thêm thương mại để tăng gia thu nhập, cuộc chiến Mậu thân đã lấy đi tất cả, nhưng thua keo này bày keo khác là vốn liếng của ý chí và nghị lực để gia đình được sống còn.

Tuy phải đối phó với nhiều khó khăn trong sự gây dựng một gia đình 9 anh em, nhưng bố cũng tìm được những thú vui nhỏ như chọc ghẹo con cháu cho chúng cười để bố cười theo!

Những ngày tháng cuối đời tôi hay hỏi bố, là khi thầy mất thầy có chắc chắn được lên thiên đàng không? Bố trả lời, "chuyện này hên xui, các con cứ cầu nguyện cho thầy…"

Giờ đây, xin quý vỵ dâng lời cầu nguyện cho cha chúng tôi được sớm về nước Chúa.

BS. Nguyễn Hoàng Đan